Điều quan trọng nhất – Câu chuyện Xé Giấy


 Powered by Max Banner Ads 

Có lẽ với nhiều người thì Tiền là quan trọng nhất, nhưng với một số người thì gia đình lại là quan trọng nhất, có người thì bạn bè mới là quan trọng nhất. Vậy …

  • Bao nhiêu trong số các bạn đã từng thấy những người có nhiều tiền, sức khỏe tốt nhưng lại không có thời gian?
  • Bao nhiêu trong số các bạn thấy nhiều doanh nhân vì quá đam mê kiếm tiền mà không còn thời gian cho gia đình?
  • Và cũng có bao nhiêu người sức khỏe thì nhiều nhưng tiền bạc thì lại không có?

Sức  khỏe tuy có đôi lúc suy giảm, có đôi lúc chúng ta đau ốm, nhưng nếu chúng ta biết chăm sóc cơ thể, ăn uống điều độ, cơ thể vẫn có thể khỏe lại. Tiền có thể mất nhưng có thể kiếm lại. Mối quan hệ có thể mất nhưng vẫn có thể tạo dựng lại.

Nhưng có một điều giản dị mà lại vô cùng quý giá, một khi đã mất đi là không bao giờ có thể lấy lại được, đó chính là THỜI GIAN.

“Thời gian đã mất không bao giờ tìm lại được.”
~Benjamin Franklin

Tiền bạc - Sức khỏe - Thời gian

Tiền bạc – Sức khỏe – Thời gian

Thời gian – Tiền bạc – Sức khỏe

Mỗi chúng ta đều có một khoảng thời gian như nhau, vậy làm cách nào để chúng tìm được một công việc về cho chúng ta cả 3 thứ nêu trên? Câu chuyện này sẽ giúp các bạn có một định hướng chuẩn hơn.

Để bài học này thêm phần  thú vị, Đ. muốn các bạn độc giả hãy làm theo những gì người con trong câu chuyện nói với người cha nhé.

Câu chuyện Xé Giấy

Có một anh chàng làm cho một công ty KDTM, anh rất đam mê công việc, nỗ lực rất nhiều để có thể gặt hái được nhiều thành công. Anh cũng như mọi NPP khác, đều muốn chia sẻ công việc với nhiều người và người anh rất muốn chia sẻ công việc KDTM đó chính là cha anh – một người làm công nhân đã gần 30 năm.

Buồn thay, khi chia sẻ KDTM với cha anh, anh bị ông phản đối kịch liệt và cấm không cho làm KDTM nữa. Dù vậy, anh vẫn kiên trì làm, ngày qua ngày, anh đi hội thảo, gặp khách hàng, đi sớm về muộn. Rồi một hôm, khi đang ngồi ăn cơm, cha anh nổi nóng và mắng:

- Tại sao mày không đi tìm một công việc tử tế, an toàn như tao mà lại đi làm cái việc vớ vẩn thế kia.

Người con từ từ lấy một tờ giấy trắng ra từ tốn đáp:

- Tờ giấy này tượng trưng như 60 năm cuộc đời của cha và con, nhưng theo cha có ai là làm việc 24/24 không cha?

- Không – Người cha đáp vẫn với thái độ bực tức.

- Vâng thưa cha, có người làm 6h, 8h, 12h. 16h/ngày nhưng con xin được lấy số 12. Còn lại 12h chúng ta dành để ăn, ngủ, nghỉ ngơi. Vậy là chúng ta đã mất 30 năm chỉ để ăn và ngủ rồi thưa cha –  Vừa nói chàng trai vừa gập đôi tờ giấy và xé một nửa đi. – Theo cha có ai từ khi sinh ra đã đi làm luôn không cha?

- Tất nhiên là không rồi. Nhưng mày hỏi tao vậy để làm gì – Người cha trả lời với thái độ khó hiểu.

-  Xin cha – chàng trai từ tốn đáp - hãy nghe con kể hết câu chuyện và con sẽ cho cha biết lý do tại sao con làm KDTM. – Chàng trai tiếp tục: quay trở lại tờ giấy – Chúng ta đều phải học cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học rồi mới đi làm. Có người 15 tuổi đã đi làm, có người 18 thậm chí 25. Nhưng con xin được lấy số 15 vì như cha, cha đi làm lúc 15 tuổi. Vậy ra chúng ta lại mất thêm 15 năm để tạo dựng sự nghiệp để ngồi trên ghế nhà trường nữa rồi

Vừa nói chàng trai vừa gập đôi tờ giấy và xé tiếp một nửa nữa đi.

- Vậy theo cha có ai đi làm đủ 1 năm 365 ngày không thưa cha?

- Không. – Người cha trả lời với thái độ khó hiểu hơn.

- Vâng, thưa cha, ngày lễ tết chúng ta nghỉ, bạn cưới, con cưới chúng ta nghỉ, ốm đau chúng ta nghỉ, gia đình có người thân mất chúng ta nghỉ, chưa kể những ngày nghỉ phép khác. Vậy là chúng ta lại mất thêm một quãng thời gian để tạo dựng sự nghiệp nữa rồi thưa cha.

Vừa nói chàng trai lại gập đôi tờ giấy và xé một nửa nữa đi.

- Cha thấy đấy, 60 năm cuộc đời của một tờ A4 to vậy giờ chỉ còn lại một tờ giấy nhỏ này. Thưa cha, Con không muốn ở tuổi cha con vẫn phải đi làm quần quật 8h/ngày, con không muốn ở tuổi cha ngày lễ tết vẫn phải đi làm.

Con muốn ở tuổi cha có nhà đẹp để ở, xe đẹp để đi. Có thời gian dành cho gia đình, có thời gian hưởng thụ cuộc sống, có tiền để giúp đỡ mọi người, có thời gian đưa cha đi du lịch nhiều hơn.

Con muốn một công việc không những cho con sức khỏe, tiền bạc mà còn cả thời gian nữa.  Con muốn sau này khi gặp những số phận bất hạnh, con không chỉ biết ngồi và cầu nguyện mà con có thể kí ngay một tấm séc và đưa nó tới nơi cần thiết nhất; và KDTM nó giúp con làm điều đó.

Vậy xin cha hãy cho con 5 năm, con sẽ cho cha thấy tại sao con chọn KDTM.

“Anh có thể trì hoãn, nhưng thời gian thì không.” 
~Benjamin Franklin

Câu chuyện chỉ mang tính chất minh họa, để các bạn có cái nhìn sâu hơn về KDTM. Tôi không muốn nói để thành công các bạn chỉ cần làm vài năm. Sinh viên chúng ta người giỏi có khi phải 5 năm, người không giỏi thì 7 năm thậm chí 10 năm để lên tới đỉnh cao nhất của một cty KDTM.

Nhưng so với công việc bên ngoài truyền thống các bạn phải cho nó bao nhiêu lâu? Chúng ta còn trẻ, chỉ mới 18, 22, 25 tuổi, hãy thử tưởng tượng khi các bạn thành công ở KDTM vào độ tuổi 28, 30, 33, hoặc thậm chí 35.

Điều đó có đáng không so với một công việc bên ngoài. Và quan trọng hơn KDTM cho chúng ta một thứ, mà tất cả con người trong ngành KDTM đều hướng tới đó chính là hai chữ TỰ DO.

Tài sản lớn nhất của bạn là khả năng kiếm tiền.
Tài nguyên lớn nhất của bạn là thời gian

~Brian Tracy

Lời kết

Trước khi khép lại bài này. Đ muốn chia sẻ với các bạn: hãy luôn tạo sự thoải mái cho khách hàng, đừng cố gắng thần thành hóa hay biến ngành KDTM của chúng ta là nhất, là số một bằng cách hạ thấp ngành nghề họ đang làm.

Robert kyosaki cũng đã nói, khi ông viết ra kim tứ đồ, ông không hề có ý chê bai hay coi thường tầng lớp nào trong xã hội, ông chỉ dung kim tứ đồ để cho chúng ta biết chúng ta đang ở đâu và tương lai chúng ta muốn ở nhóm nào.

Lĩnh lực nào cũng có người thành công, công ty nào cũng có người thành công. Các bạn hãy giúp khách hàng có thêm sự lựa chọn, định hướng trong cuộc sống qua KDTM.

Chúng ta chỉ nên cung cấp đủ thông tin cũng như giá trị về ngành KDTM. Sau đó để họ tự quyết định. Đừng gây áp lực, cố gắng lôi kéo hay nài nỉ. Hãy nhớ: Luôn tạo sự gần gũi, thân thiện dành cho khách hàng của bạn. Có thể họ không hợp tác với bạn, nhưng nếu làm họ thích bạn. họ có thể giới thiệu người khác cho bạn.

Đó mới là cách làm của một NPP thông minh.

Trịnh Ngọc Đức

— / —

Hãy đăng ký ngay để nhận được quyển ebook “Kỹ năng bảo trợ” – Quyển sách duy nhất viết chuyên về Kỹ năng bảo trợ dành cho nhà phân phối Việt Nam




Sponsell cam kết bảo mật thông tin cá nhân của bạn

Bài viết liên quan:

  • Không có bài viết liên quan nào

" Bạn nghĩ rằng bạn không thể hay có thể bạn đều đúng. Nhưng đừng bao giờ để người khác nói rằng bạn không thể làm những việc mà bạn đã quyết định rằng điều đó sẽ có ý nghĩa trong cuộc đời bạn" - Henry Ford
FB: https://www.facebook.com/trinhngocduc
Email: mrduc.k.link@gmail.com

17 responses to “Điều quan trọng nhất – Câu chuyện Xé Giấy”

  1. nuoc

    :vomat: hay lăm

  2. nguyen van ca

    kinh doanh theo mang ,kien thuc hoc ca doi ko het dc

  3. hoàng nguyễn

    E dag chua bjet lanh dao ht

  4. Lo huoi

    Hay qua.minh chot nay ra 1 y tuong.hj cam on tac gia nha.

  5. nguyen van lanh

    may bac oi may bac co the chi cho em lam the nao dat danh hieu vip thang muoi ko neu may bac giup em thi xin may bac nt vao so may giup em nhe! cam on may bac nhieu lam hihihi so may cua em la 0935477612 xin chan than cam on ai giup lanh nhe! hihihi

  6. Khang

    Cảm ơn câu chuyện chia sẻ hay của Đức nhé, chúc em tiếp tục gặt hái nhiều thành công !

  7. Phieudust

    cảm ơn s, cảm ơn anh Đức, cảm ơn tất cả các anh (chị ) đã cho tôi những bài viết rất hay. Kiểu này chắc đi theo KDTM quá.

  8. phung minh hanh

    vay theo sp lam the nao de xay dung he thong mot cach ben vung nhat

  9. phung minh hanh

    mot cau truyen rat hay va y nghia :votay:

  10. Hoang Minh

    Mình đã nay ra rất nhiều ý tưởng nhờ bài viết này.cảm ơn Đức nhé :covu: :covu:

    1. Trịnh Ngọc Đức

      chúc bạn thành công với ý tưởng mới :)

  11. 3s

    cảm ơn anh S về bài viết này. Rất hay và có ý nghĩa và câu chuyện này sẽ có hữu ích trong việc OPP cho khách hàng…
    sống có tâm thì sẽ có tầm…

    1. Trịnh Ngọc Đức

      Đau nhất là khi tác giả viết là 1 người mà độc giả đọc xong lại cảm ơn người khác :(

      1. Sponsell

        hehehe, cứ viết bài thường xuyên là không ai nhầm nữa đâu

        :hehe: :hehe:

    2. Sponsell

      3S ơi, cám ơn nhầm rồi kia, cám ơn lại đi.

      Hì hì

  12. Kim Yến

    Thật nhẹ nhõm khi đọc bài này, đôi lúc mình quá thất vọng khi không bị một ai đó từ chối nhưng giờ mình đã hiểu. Việc mình cho thì cứ cho, đâu nhất thiết họ phải nhận. Mình cho như mình muốn thế, nhận hay không là sự lựa chọn của họ. Share to everyone, wait for no one

  13. taydoktvn

    hay quá… :votay:

Leave a Reply

:sexy: :uhuh: :ngaytho: :liecliec: eck :(( :lookdown: :what: :themwa: :covu: :hehe: :lenlut: :emthua: :chanh: ;)) :uoi: :lanhlung: :binh: :lembem: =)) :gru: :nhindeu: :whaat: :tethien: :vomat: more »